Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Tạp chí 24hNews nếu mạng chậm. Đóng

Gia ơi! Đời xanh đấy

La Mai Thi Gia sinh năm 1980, là tiến sĩ văn học, Trưởng bộ môn Văn hóa dân gian tại Đại học KHXH&NV TP.HCM. Cô đã xuất bản hai tập thơ, một số sách chuyên khảo, dịch thuật.

Đã qua rồi tháng tám

Ngày buồn nhiều hơn vui

Tưởng là thu chạm ngõ

Mùa sao giông gió vùi?

***

Gia ơi, nghe buồn lắm!

Tim bất ngờ đông sang

Lòng lạnh run trong gió

Đâu bờ vai dịu dàng?

***

Gia ơi, mong gì đấy?

Chờ một bờ môi ngoan

Mát lành như suối mộng

Rót vào em, thiên đàng

***

Gia ơi, chừ em hát

Lời ngọt lành như mưa

Gia ơi, chừ em khóc

Thương ngày mình xuân xưa

***

Đời dài như nỗi nhớ

Rộng thênh như chỗ nằm

Nơi một người bỏ lại

Thoắt mà thành trăm năm

***

Gia ơi, đời xanh đấy

Người còn thương lá vàng

Cho em mầm hoa biếc

Ươm tình chờ xuân sang

***

Gia ơi, đừng nuối tiếc

Những ngày dài hoang mang.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm:

Gọi tên mình trong những câu thơ, liệu có làm bài thơ trở nên quá riêng tư? Không! Thơ vốn đã là riêng tư, nhưng từ cái riêng ấy, những cảm xúc, suy tư chạm đến trái tim con người.

Bài thơ của La Mai Thi Gia như một sự thầm nhắc, chính mình hay tuổi trẻ, cuộc đời trong bước đi phôi pha của thời gian. Dẫu vui buồn, cười khóc, hoang mang hay hoài nghi, tiếc nuối, ngoảnh lại, còn gì cho mỗi chúng ta sau trăm năm dâu bể.

Cái thích nhất khi đọc bài thơ này đó là một nỗi buồn man mác nhưng rồi lại khiến người ta mỉm cười, độ lượng với mình và cuộc đời, để yêu thương tất cả.

La Mai Thi Gia